"Chú Bé Mang Pyjama Sọc" - Chúng Ta Đều Bình Đẳng, Kể Cả Cái Chết

Share:

Những quyển sách viết về đề tài Thế chiến II trên thế giới này nhiều vô kể nhưng vẫn luôn gợi lên trong lòng người đọc nhiều cảm xúc đặc biệt. Có những đau thương, mất mát và cũng có những sự kiên cường, can đảm. Thế nhưng, ở Chú bé mang Pyjama sọc của tác giả John Boyne, câu chuyện cứ thản nhiên trôi qua. Dưới góc nhìn của cậu bé Bruno, không có khốc liệt, cũng không có bom đạn mà chỉ là những suy nghĩ về cuộc sống. Vậy mà từng câu chữ lại như cứa sâu vào lòng người.
Quyển sách kể về cuộc sống của cậu bé Bruno 9 tuổi trong
Chiến tranh Thế giới lần thứ hai khi cậu phải chuyển từ Berlin đến Ao Tuýt (Nguyên tác: Out-with - Thực ra là Auschwitz) sống theo yêu cầu công việc của cha. Cậu cũng không rõ cha cậu đang làm những gì, ngoại trừ biết người ta gọi ông là Ngài chỉ huy. Cậu luôn tỏ ra chán nản vì phải xa ngôi nhà năm tầng xinh đẹp, xa bạn bè, xa ông bà nội và những tiện nghi náo nhiệt của thành phố. Ở Ao Tuýt, căn nhà ba tầng trơ trọi không có gì ngoài những hàng rào kẽm gai trải dài vượt khỏi tầm mắt, ngăn cách với những con người lặng lẽ mặc pyjama mà cha cậu giải thích rằng họ không hẳn là con người. Họ là người Do Thái, và là những tù nhân.
Đó sẽ là một cuộc sống hằng bình thường như bao đứa trẻ ở nước Đức thời bấy giờ với bố, mẹ và cô chị Gretel 12 tuổi. Nếu như một ngày kia, cậu bé Bruno ưa khám phá không đi dọc hàng rào kẽm gai và làm quen với  một cậu bé cùng tuổi người Ba Lan mặc pyjama phía bên kia hàng rào. Tên cậu là Shmuel.
"Đó là gương mặt khá lạ. Nước da nó gần như màu xám, nhưng thật sự chẳng giống màu xám nào mà Bruno từng nhìn thấy trước đây. Nó có cặp mắt to và chúng có màu của caramel; lòng trắng rất trắng, và khi nó nhìn Bruno tất cả những gì cậu trông thấy là một cặp mắt mênh mang buồn bã nhìn."
Vậy là hai cậu nhóc bắt đầu làm quen với nhau bằng những câu không đầu không cuối, kể về ngày xưa cũ tươi đẹp, những tâm sự buồn vui không biết chia sẻ cùng ai.
Shmuel bùi ngùi nhớ về ngày trước. Quê của cậu bé ở Ba Lan.
"Mọi người ở đó rất thân thiện, gia đình tớ rất đông người và thức ăn ngon cũng rất nhiều.".
Và rồi một ngày, mọi thứ bỗng thay đổi. Gia đình cậu được lệnh không được phép sống ở nhà nữa.
"Chúng tớ phải chuyển tới một khu khác ở Cracow, nơi lính xây một bức tường khổng lồ và cha mẹ anh em chúng tớ tất tần tật sống trong một phòng"
Những câu chuyện cứ nối dài như thế, và hàng rào không thể nào ngăn cách tình bạn giữa hai đứa trẻ. Bruno thỉnh thoảng còn nhét đầy túi bánh mì, pho mát và cả sô cô la cho người bạn gầy gò của mình. Khi Bruno than phiền về căn nhà, cậu không biết rằng Shmuel chẳng còn một mái nhà để ở; khi Bruno chẳng có ai để chơi và ganh tị với Shmuel vì có hàng trăm người bạn, Bruno đâu biết rằng họ đang bị giết dần giết mòn. Những nỗi đau mà một cậu bé như Shmuel trải qua, Bruno có lẽ không thể nào hiểu hết. Thế nhưng, với sự ngây thơ và chân thành vốn có trong tâm hồn của một đứa trẻ, Bruno đã sưởi ấm cho người bạn của mình phần nào.
Bằng giọng văn nhẹ nhàng, gần gũi, tác giả đã tài tình đưa người đọc từ quá khứ về thực tại, để mọi mảnh ghép trong câu chuyện dần dần sáng tỏ. Lần theo mạch suy nghĩ của nhân vật chính, thế giới ở bên kia hàng rào cũng dần được hé lộ.
"Có lẽ đây không phải là nơi dành cho trẻ con"
Tròn một năm ở Ao Tuýt, cha đã quyết định sẽ đưa mẹ, chị gái và Bruno về lại Berlin. Tất cả mọi thứ đều làm cậu tiếc nuối, nhất là tình bạn bí mật ở bên kia hàng rào và lời hứa sẽ giúp Shmuel tìm lại cha. Trước ngày về Berlin, cậu hẹn gặp Shmuel và mượn một bộ đồ Pyjama sọc để cải trang cho giống với tất cả mọi người ở bên đó. Mọi thứ thật hào hứng và đáng mong chờ cho chuyến phiêu lưu cuối cùng. Nhưng rồi, tất cả lại không hề giống những gì Bruno đã tưởng tượng.
"Vậy mà hóa ra, tất cả những gì cậu đã nghĩ có thể có ở nơi đây - đều không có.
Chẳng có người lớn nào ngồi trên những chiếc đu ngoài hiên nhà họ.
Và lũ trẻ chẳng lập thành nhóm chơi trò chơi.
Và nơi đây chẳng những không có tiệm rau quả mà còn chẳng có cả quán cafe giống như Berlin hồi trước.
Thay vào đó là hàng đám người ngồi cùng nhau thành từng nhóm, chằm chằm nhìn xuống đất, trông buồn bã kinh khủng; tất thảy đều có một điểm chung; đều gầy guộc đến phát sợ, mắt trũng sâu và cạo trọc đầu, điều đó khiến Bruno nghĩ ở đây hẳn vừa bùng phát dịch chấy rận."
Hai cậu bé hòa lẫn vào đám đông diễu hành và bị đẩy vào một căn phòng tối mà Bruno vẫn nghĩ là để trú mưa. Sau đó, mãi mãi không thể trở ra. Khoảnh khắc cuối cùng ấy, Bruno đã không buông tay người bạn của mình.
“Cậu là bạn thân nhất của tớ, Shmuel ạ,' cậu nói, 'Bạn thân nhất đời của tớ.”’
John Boyne đã kết thúc quyển sách một cách nhanh chóng và đầy bất ngờ, như cách ông bắt đầu câu chuyện này vậy. Sự đen tối của chiến tranh, sự bất bình đẳng, sự phân biệt chủng tộc và tội ác của bọn lính Đức Quốc xã, tác giả đã để chính chúng ta tự giải mã và âm thầm cảm nhận một cách sâu sắc nhất dưới góc nhìn rất đỗi ngây thơ của hai đứa trẻ. Tình bạn giữa Bruno và Shmuel bất kể có khác nhau về địa vị, giai cấp và cả dãy hàng rào ngăn cách hai thế giới là minh chứng sống động nhất cho thấy một điều “Chúng ta đều bình đẳng, kể cả cái chết.”
Với tất cả những thông điệp đầy nhân văn và để lại một nỗi ám ảnh tuyệt vời sau trang giấy, thật không quá bất ngờ khi quyển sách được dịch sang 17 loại ngôn ngữ cũng như chuyển thể thành phim. Không nặng nề tính lịch sử hay học thuật mà vô cùng nhẹ nhàng và lôi cuốn, sự ngây thơ của một đứa trẻ sẽ làm bạn gục ngã một cách mạnh mẽ nhất.
Ngen.

Không có nhận xét nào